Miracles In My Life
(Angels Are Protecting Me)
(Angels Are Protecting Me)
Vào đầu tháng ba năm 1975. Đơn vị tôi ở Ban Mê Thuột. Chúng tôi đã thoát về Sài Gòn an toàn qua hai lần “may mắn” mà tôi nghĩ là Chúa đã giang tay vớt chúng tôi
🌺 Được Chúa Cứu Lần Thứ Hai (Lần thứ nhất ở một truyện khác)
🍀 Đầu tháng ba, thành phố Ban mê thuột và tỉnh Darlac thất thủ, các quân nhân tan hàng thoát khỏi Darlac đã được tập trung tại Trung Tâm Huấn Luyện Lam Sơn, Dục Mỹ. Quân đoàn đang bối rối về các quân nhân tan hàng gồm đủ mọi thành phần từ nghĩa quân, địa phương quân. Quân khu quyết định tái lập lại các tiểu đoàn ĐPQ/Darlac và có thể sát nhập vào tiểu khu Khánh Hòa, các đại đội mới thành lập chưa có danh tính và tạm thời trú đóng trong các khu tân binh ở Lam Sơn. Một trong 4 đại đội trưởng là Đại úy Mai thanh Diệp, và đại đội phó là một đại úy trước đây là đại đội phó của đại đội Chiến Tranh Chính Trị. Đ/u Diệp trước đây làm trung tâm trưởng Trung Tâm Hành Quân TK/Darlac, chức vụ ngang hàng với trung tá, Khi còn tiểu khu Darlac, các tiểu đoàn ĐPQ điện đàm với trung tâm hành quân thường nghe tiếng nói của Đ/U Diệp hay hạ sĩ Đôn. Cả hai người này là người cuối cùng thoát khỏi hầm hành quân Tiểu Khu trước khi phi cơ đánh bom phá hủy. Tới Lam Sơn, Đ/u Diệp bị đưa xuống làm đại đội trưởng, còn tôi, cấp bậc thiếu úy đã làm trưởng ban Hành Quân của TĐ/269 thì cho xuống làm trung đội trưởng. Trong đại đội tân-lập có một số anh em nghĩa quân thuộc các xã Kim Châu, Trung Hòa. Ngoài ra chuẩn úy Lộc trước kia ở TĐ/269 và thiếu úy Xiếu làm trung đội trưởng là bạn cùng ở Trung Tâm Điều Hợp Tỉnh.
🍀 Trong thời gian tạm trú ở trung tâm Lam Sơn, mặt trận Khánh Dương thất thủ vì áp lực quá mạnh là các sư đoàn chính quy địch từ BMT xuống Nha Trang qua QL 21. Bộ Tổng Tham Mưu cho tăng phái Tiểu đoàn 6 Nhảy dù án ngữ đèo Phụng Hoàng trên quốc lộ 21 và chốt cuối cùng có thể ngăn cản địch tràn qua Lam Sơn Dục Mỹ.
🍀 Trong những ngày này, các đại đội tân lập chờ lệnh từ cấp trên, chúng tôi thường la cà các quán cà phê ở chợ Dục Mỹ. Tình cờ chuẩn úy Lộc gặp một người cùng khoá Thủ Đức thuộc đơn vị bộ chỉ huy Nhảy Dù, người bạn này ‘nói nhỏ‘ với Lộc là sáng sớm mai bộ chỉ huy Dù được lệnh rút về Sài gòn. Tôi suy nghĩ liền là nếu Dù rút về thì ai thay thế các chốt án ngữ đèo Phụng hoàng. Tình hình căng thẳng nhưng chúng tôi không biết diễn tiến mặt trận Khánh Dương, Phụng Hoàng ra sao. Tuy vậy với tin tức này, với trình độ tham mưu tối thiểu khi còn làm ban hành quân của tiểu đoàn, tôi liền bàn với Đ/u Diệp về những hậu quả một khi lực lượng CS tràn xuống Ninh Hòa nếu mình còn ở trong trại này. Liên lạc với các đại đội bạn xung quanh họ cũng như mình không biết thêm chi tiết, liên lạc với bộ chỉ huy Lam sơn không có người trực máy. Nhiều câu hỏi được đặt ra là mình có nên tử thủ trong doanh trại quá lớn này hay không? Mặc dù Trại Lam Sơn được xây dựng rất kiên cố với nhiều hàng thép gai và mìn bẫy chung quanh, một khi địch tấn công vào trung tâm, chỉ có hai lối thoát đó là cổng chính dọc QL 21 và một cổng phụ ở sau. Tôi đề nghị với Đ/U Diệp là mình phải đưa đại đội ra khỏi doanh trại để sáng sớm mai rút lui với đơn vị Dù.
🍀 Làm cách nào có thể đưa hơn 200 người vai mang ba lô với đầy đủ vũ khí đạn dược, và một điểm trở ngại nữa là có thể bị trạm kiểm soát doanh trại không cho ra? Đ/u Diệp đồng ý là chia ra nhiều nhóm nhỏ mỗi nhóm chừng 4,5 người và nếu bị hỏi gì thì chỉ trả lời là ra ngoài chợ kiếm gì ăn, và điểm tập trung là nhà thờ Tin Lành ở đối diện với cổng trại Lam Sơn.
Tới hơn 6 giờ chiều việc di chuyển hoàn tất tốt đẹp, đại đội cho lệnh đào hố cá nhân chung quanh nhà thờ để tránh trường hợp bị pháo kích. Ra khỏi doanh trại, chúng tôi cố gắng liên lạc thêm với một số đại đội còn lại ở trong nhưng họ không nghe lời bàn của chúng tôi, và sau này họ lâm vào cảnh đúng như những gì tôi dự đoán.
Sáng sớm hôm sau khoảng 4,5 giờ sáng, bộ chỉ huy Nhảy Dù di chuyển về hướng Nha Trang với đoàn quân xa đầy đủ trọng pháo lớn nhỏ, thì đại đội chúng tôi cũng đi bộ dọc QL/21. Khoảng hơn 10 giờ sáng đại đội di hành mới tới được ngã ba Ninh Hòa và là giao điểm của quốc lộ 21 và quốc lộ 1.
🌺 Thượng Đế Cứu Chúng tôi……
Figure 1: Năm 2025-Thăm Đ/u Diệp
🍀 Tại ngã ba Ninh Hòa, cảnh nhốn nháo đông đảo đủ mọi thành phần nhưng không có chuyện gì xảy ra, Đ/U Diệp cũng như hầu hết các quân nhân tan hàng, nhìn nét mặt lúc nào cũng có vẻ tư lự và buồn buồn vì gia đình vợ con vẫn còn kẹt ở thành phố Banmêthuột. Đại đội tôi vẫn còn đầy đủ ở đây cho tới khoảng giữa trưa, anh em tản mát ăn bữa trưa. Tôi hỏi Đ/U nghĩ sao về tình trạng đại đội của mình, không có chỉ huy, mất liên lạc với bộ chỉ huy Trung Tâm Lam Sơn, mình nên tiếp tục đưa đại đội đi về Nha trang hoặc cho tan hàng mạnh ai nấy đi. Trong thâm tâm, T/u Xiếu có gia đình ở Long an, còn tôi thì gia đình hôn-thê ở Sàigòn muốn đi tiếp. Trước đây vài tuần, ngày 8 tháng ba tôi có dịp đưa chị em hôn-thê từ thành phố BMT khi ra thăm tôi và về lại Sàigòn bằng chuyến bay chót của Air Vietnam, chuyện này tôi sẽ xin kể lại như là ơn lạ thứ nhất xảy đến trong đời qua bài viết khác. Trở lại chuyện lúc nghỉ trưa ở Ngã ba Ninh Hòa, D/U Diệp suy nghĩ và tư lự một hồi lâu rồi chính thức truyền lệnh giải tán đại đội. Đây là lần chào lần cuối (1975) vị chỉ huy trực tiếp của tôi và phải chờ tới hơn 50 năm sau (2025) tôi mới được chào lại vị chỉ huy của mình như trong hình.
🍀 Sau vài phút tan hàng, một chiếc xe tải lớn chở đầy dân chạy nạn từ Tuy Hòa xuống và tạm dừng ở ngã ba Ninh hòa vài phút. Tuy xe chất đồ đạc nặng nề nhưng cũng đủ chỗ cho tôi, Xiếu và 3 anh em khác trong đại đội xin đi quá giang còn Đ/U Diệp quyết định ở lại đây. Hành trình từ ngã ba Ninh hòa tới gần Cam Ranh không trở ngại. Quốc lộ 1 đông xe chạy về hướng Nam nhưng không đến nỗi kẹt xe, mấy hôm trước tôi có bàn với Xiếu là anh của tôi là trung úy Hải Quân( Tr/u N Đ Thuận) đang ở trung tâm Huấn Luyện Hải Quân Cam Ranh, nếu tìm đường về Sài gòn thì cách hay nhất là tìm phương tiện của hải quân.
🍀 Tôi không rành thành phố Cam Ranh và xin anh tài xế cho chúng tôi xuống cổng Mỹ Ca, gần tới thành phố Cam Ranh, đoàn xe dài chạy chậm lại, đôi lúc phải chờ vài phút. Chạy tới khoảng gần 6 giờ chiều, là lúc đoàn xe bị kẹt cứng ngay trước cổng Mỹ Ca. Tại đây, tôi và Xiếu cùng vài anh em nữa trên xe cùng xuống và đi bộ vào căn cứ HQ/Cam Ranh. Trạm kiểm soát HQ thấy chúng tôi mang quân phục và trang bị súng đạn đầy đủ thì biết là lính vùng II tan hàng nên cho vào.
Dọc đường gặp một tử thi mang quân phục TQLC, chúng tôi ngừng lại và xem thi thể anh và muốn tìm thêm những chi tiết cá nhân để có thể báo tin cho gia đình anh nhưng người đi trước lấy thẻ bài cũng như tư trang của anh rồi. Tiếp tục trên đường đi vào bến tàu và trời đã tối hẳn, đi ngang qua trung tâm Truyền Tin, building này khá lớn, chiều dài cả trăm thước, chiều cao 4, 5 tầng lầu. Dường như vẫn còn hoạt động vì bên trong đèn điện còn sáng. Đi bộ khoảng chưa tới 10 giờ tối, nhìn thấy xa xa một vùng trời sáng rực, và bất ngờ có tiếng còi hụ tàu. Xiếu là người vùng Long An nên rành về sông nước mới nói là “Đây là tiếng còi hụ nhổ neo”, làm mọi người thất vọng có thể không bắt kịp, Xiếu nói thêm câu an ủi là “mình ráng tới bến để nhìn con tàu ra đi cũng mãn nguyện rồi”.
🍀 Cách khoảng vài trăm thước, nhìn thấy tàu đang nhích tới nhích lui để gỡ các dây cột tàu. Đúng lúc giữa tàu là chỗ thấp nhất thì chúng tôi chạy kịp tới. Trên tàu đã có hàng ngàn người kể cả dân lẫn quân và đông nhất là TQLC rút từ miền trung về; các anh em TQLC trên tàu đã giúp kéo chúng tôi lên và họ đã giữ lại cây súng M16 mà tôi mang theo.
Lên được tàu này có thể là một phép màu thứ hai đến với tôi! Vì tàu đã nhổ neo rồi mà còn lên được.
Cảm tạ Chúa đã cho con về Sài gòn gặp lại cô hôn-thê.
“Còn tiếp.. Phần II: Sài gòn Gặp lại người yêu và phép lạ thứ ba trong đời….. ”
STORY OF APRIL 30 – How We Were “Saved by God” (Part 1)
In early March 1975, my unit was stationed in Ban Me Thuot. We managed to escape safely to Saigon through two strokes of “good fortune,” which I believe were moments when God reached out and lifted us up.
🌺 Saved by God – The Second Time (the first is told in another story)
🍀 In early March, the city of Ban Me Thuot and Darlac Province fell. Scattered soldiers who escaped were regrouped at Lam Son Training Center in Duc My. The corps command, overwhelmed by troops of all kinds—from militia to Regional Forces—decided to reorganize the Darlac Regional Force battalions, possibly to be merged into Khanh Hoa Subsector. The newly formed companies had no official designations and were temporarily stationed in recruit barracks at Lam Son.
One of the four company commanders was Captain Mai Thanh Diep. His executive officer was another captain who had previously served in a Psychological Warfare unit. Captain Diep had once been the operations chief of the Darlac Subsector Operations Center, a position equivalent to a lieutenant colonel. In earlier days, Regional Force battalions contacting the operations center would often hear the voice of Captain Diep or Sergeant Don—both among the last to escape the command bunker before it was destroyed by bombing.
At Lam Son, Captain Diep was reassigned as a company commander. As for me, a second lieutenant who had served as operations officer (S-3) of Battalion 269, I was reduced to a platoon leader. In our newly formed company were militia soldiers from Kim Chau and Trung Hoa, along with Warrant Officer Loc (formerly of Battalion 269) and Second Lieutenant Sieu, a fellow officer from the Provincial Coordination Center.
🍀 During our time at Lam Son, the Khanh Duong front collapsed under the heavy pressure of regular enemy divisions advancing from Ban Me Thuot toward Nha Trang along Highway 21. Our General Staff reinforced the area with the 6th Airborne Battalion to hold Phuong Hoang Pass—the final defensive position before Lam Son.
🍀 While waiting for orders, we often gathered at coffee shops in Duc My market street. By chance, Warrant Officer Loc met a classmate from Thu Duc Officer School who was serving with the Airborne command. The friend ‘whisper’ told him that early in the next morning, the Airborne command had orders to withdraw to Saigon.
I immediately thought: if the Airborne withdrew, who would hold the pass? The situation was tense, though we had no clear picture of developments at Khanh Duong or Phuong Hoang. Based on this information and my limited staff experience, I discussed with Captain Diep the consequences if enemy forces pushed down to Ninh Hoa while we remained in camp.
Attempts to contact other units yielded no new information, and the Lam Son command post had no one on the radio. We faced a critical question: should we make a last stand in such a large base? Although Lam Son was heavily fortified with barbed wire and mines, once attacked, there were only two exits—the main gate along Highway 21 and a rear gate.
I proposed to Captain Diep that we move the company out of the camp that night, so we could withdraw with the Airborne the next morning.
🍀 But how could we move more than 200 fully armed men without being stopped? We divided into small groups of four or five. If questioned, we would say we were going to the market for dinner and come back. The rendezvous point was the Protestant church across from the camp gate.
By around 6 p.m., the movement was completed successfully. We ordered the men to dig foxholes around the church in case of artillery attack. After leaving, we tried to persuade other units still inside to follow, but they refused—and later faced exactly what we had predicted.
Early the next morning, around 4–5 a.m., the Airborne command moved toward Nha Trang with a convoy of vehicles and artillery. Our company marched on foot along Highway 21, reaching the Ninh Hoa junction around 10 a.m., where Highway 21 meets Highway 1.
🌺 God Saved Us…
🍀 At the Ninh Hoa junction, the scene was crowded and chaotic, yet nothing broke out. Like many scattered soldiers, Captain Diep appeared thoughtful and saddened—his family was still trapped in Ban Me Thuot. Our company remained intact until midday, when the men dispersed briefly for lunch.
I asked Captain Diep what we should do. With no command structure and no communication with Lam Son cencom, should we continue along HW 1 toward Nha Trang or disband? In my heart, Second Lieutenant Sieu had family in Long An, and I had my fiancée in Saigon. Just weeks earlier, on March 8, I had sent her back to Saigon on one of Air Vietnam’s last flights—an event I consider the first miracle of my life, which I will recount elsewhere.
Back at Ninh Hoa, after a long silence, Captain Diep officially ordered the company to disband. It was my final salute to him in 1975—one I would not repeat until more than 50 years later, in 2025.
🍀 Minutes after dispersing, a large truck full of refugees from Tuy Hoa stopped briefly. Though heavily loaded, it still had space for me, Sieu, and three others. Captain Diep chose to remain behind.
The journey toward Cam Ranh went smoothly. Highway 1 was crowded but still moving. Earlier, I had told Sieu that my older brother, a Navy lieutenant (Lt. N. D. Thuan), was stationed at Cam Ranh Naval Training Center. If we wanted to reach Saigon, the best chance was via naval transport.
🍀 Not knowing Cam Ranh well, I asked the driver to drop us at My Ca gate. As we approached, traffic slowed and then came to a complete stop around 6 p.m.—right in front of the gate. We got off and walked into the naval base. Seeing our uniforms and weapons, the guards recognized us as scattered II Corps soldiers and allowed us in.
Along the way, we encountered the body of a Marine. We stopped, hoping to find identifying details to notify his family, but someone had already taken his dog tags and belongings. We continued toward the docks, passing a large communications building still brightly lit.
By around 10 p.m., after hours of walking, we saw bright lights in the distance. Suddenly, a ship’s horn sounded. Sieu, familiar with river life, said, “That’s the sound of a ship weighing anchor.” It discouraged us, fearing we might miss it. But he added, “Let’s keep going—at least we can see it depart.”
🍀 A few hundred meters away, we saw the ship maneuvering as it released its mooring lines. At the lowest point along its side, we ran and managed to catch up. The ship was already packed with thousands—both civilians and soldiers, especially Marines withdrawing from the central region. The Marines aboard helped pull us up, though they kept the M16 rifle I carried.
Making it onto that ship felt like a second miracle. It had already weighed anchor—yet we still got aboard.
I thank God for allowing me to return safely to Saigon and reunite with my fiancée.
Phần II:
🌺 Thượng Đế Cứu Chúng tôi
CHUYỆN KỂ 30/4- Chúa Cứu chúng tôi lần thứ ba. (Phần II)
Hai lần nhảy lên tàu ở Cam Ranh và bến Bạch đằng lúc tàu đã tách bến!!!
….. Cảm tạ Chúa đã cứu một lần nữa.
(WIP) Phần ba: Giờ thứ 25 – Chúa cứu Tôi lần thứ nhất
Chứng nhân thời cuộc và thủy táng.
(WIP) Phần bốn: Chúa Cứu tôi lần thứ nhất –
Năm 2026 Hoàn tất hành trình tỵ nạn với chuyến vòng quanh trái đất sau Hơn 50 năm - Gặp lại người bạn thân -